昔、山の近くにある小さな茶店に、お梅というおばあさんが一人で働いていました。
Ngày xưa, có một bà lão tên là Ume làm việc một mình tại một quán trà nhỏ gần núi.
最近、お梅さんは晴れの日に空を見て、よく泣いていました。
Gần đây, bà Ume thường nhìn lên trời vào những ngày nắng và hay khóc.
仕事もあまりできなくなっていました。
Bà cũng không còn làm việc được như trước.
また、太陽に雲がかかると、大きな声で叫んでしまい、道を歩く人たちもびっくりしました。
Hơn nữa, khi mặt trời bị mây che khuất, bà lại hét lớn khiến những người đi đường cũng phải ngạc nhiên.
お寺の小僧は、お梅さんに何か理由があると思い、和尚さんに話しました。
Một chú tiểu ở chùa nghĩ rằng chắc hẳn bà Ume có lý do gì đó, nên đã kể chuyện này với sư trụ trì.
和尚さんは次の日、茶店に行き、お梅さんにどうして空を見て泣くのか聞きました。
Ngày hôm sau, sư trụ trì đến quán trà và hỏi bà Ume tại sao lại khóc khi nhìn lên trời.
お梅さんは「長男が傘屋で働いています。
Bà Ume nói: Con trai cả của tôi làm việc ở tiệm bán ô.
晴れの日は傘が売れません。
Vào những ngày nắng, ô không bán được.
だから、長男のことを考えると晴れの日でも悲しくなります」と言いました。
Vì vậy, khi nghĩ đến con trai cả, dù là ngày nắng tôi cũng buồn.
和尚さんは「悪いことばかり続くわけではありません。
Sư trụ trì an ủi bà: Không phải lúc nào cũng chỉ có chuyện xấu xảy ra đâu.
雨の日もありますよ」とお梅さんを元気づけました。
Sẽ có những ngày mưa mà.
それから、お梅さんは晴れの日に泣かなくなりました。
Từ đó, bà Ume không còn khóc vào những ngày nắng nữa.
しばらくして、村に雨が降りました。
Một thời gian sau, làng có mưa.
和尚さんと小僧は、お梅さんが喜んでいると思い茶店に行きました。
Sư trụ trì và chú tiểu nghĩ rằng chắc bà Ume sẽ vui nên đã đến quán trà.
でも、お梅さんはまた泣いていました。
Nhưng bà Ume lại khóc một lần nữa.
「次男が草履屋で働いています。
Bà nói: Con trai thứ hai của tôi làm việc ở tiệm bán dép cỏ.
雨の日は草履が売れません。
Vào những ngày mưa, dép cỏ không bán được.
だから、次男のことを考えると雨の日も悲しくなります」と言いました。
Vì vậy, khi nghĩ đến con trai thứ hai, tôi cũng buồn vào những ngày mưa.
和尚さんは「晴れの日は次男がうれしいし、雨の日は長男がうれしいですね。
Sư trụ trì nói: Vào ngày nắng thì con trai thứ hai vui, còn ngày mưa thì con trai cả vui.
だから、どちらの日もいい日ですよ」と言いました。
Vì vậy, ngày nào cũng là ngày tốt cả.
お梅さんは笑顔になり、晴れの日も雨の日も元気に働くようになりました。
Bà Ume mỉm cười và từ đó làm việc vui vẻ dù là ngày nắng hay ngày mưa.
この話は「ものの考え方で気持ちが変わる」ということを教えています。
Câu chuyện này dạy rằng cách suy nghĩ sẽ làm thay đổi cảm xúc của chúng ta.