あるあたたかい秋の日、庄内平野の小川のそばで、千岳坊と万岳坊という二人の羽黒山伏が休んでいました。
Vào một ngày thu ấm áp, bên cạnh con suối nhỏ ở đồng bằng Shonai, có hai nhà sư Haguro tên là Chigakubou và Mangakubou đang nghỉ ngơi.
二人はひまなので、橋の上で寝ているきつねをほら貝の音でおどろかせて、川に落としました。
Vì rảnh rỗi, hai người đã dùng tiếng tù và để làm con cáo đang ngủ trên cầu giật mình và rơi xuống sông.
二人はとてもわらいました。
そのあと、羽黒山に行こうとしましたが、昼なのに急に暗くなりました。
Sau đó, họ định lên núi Haguro, nhưng dù là ban ngày trời bỗng tối sầm lại.
二人はしかたなく、どこかにとまりたいと思い、町のあかりをさがしました。
Không còn cách nào khác, họ muốn tìm chỗ nghỉ nên đi tìm ánh đèn của thị trấn.
そして、野原の中にある一つの家を見つけました。
Rồi họ phát hiện một ngôi nhà nằm giữa cánh đồng.
家の主人は、「家内が死んで、これからお寺に行く。
Chủ nhà nói: Vợ tôi vừa mất, tôi sắp phải đến chùa.
でも、その間に動物が死体をさわらないか心配だ」と言いました。
Nhưng tôi lo trong lúc đó động vật sẽ động vào xác.
二人は「見はりをします」と言って、とまらせてもらいました。
Hai người nói: Chúng tôi sẽ trông coi, rồi được cho ở lại.
主人が出かけて、二人はこわいので、ひつぎを見ないようにしていました。
Khi chủ nhà đi, vì sợ nên hai người không dám nhìn vào quan tài.
でも、急にひつぎのふたが開いて、白い手が出てきて、おそなえのだんごを一つとって、またもどりました。
Nhưng đột nhiên nắp quan tài mở ra, một bàn tay trắng thò ra lấy một chiếc bánh dango cúng rồi lại rút vào.
二人はとてもこわくてふるえました。
そのあとも、何回も手が出てきて、だんごがなくなりました。
Sau đó, bàn tay lại nhiều lần thò ra lấy bánh cho đến khi hết sạch.
さいごに、手が二人のほうにのびてきたので、二人はこわくて家からにげだし、川に落ちてしまいました。
Cuối cùng, bàn tay vươn về phía hai người, họ sợ quá bỏ chạy khỏi nhà và rơi xuống sông.
川の水はとてもつめたかったです。
川のそばでは、きつねがにこにこしていました。
Bên bờ sông, con cáo đang mỉm cười.