あまりに長く恋愛関係にとどまっている人を見ると、ほぼ必ず顕在化を避けてきた問題が、最終的に別れるときにすべて表に噴き出す。
Khi nhìn thấy những người duy trì mối quan hệ tình cảm quá lâu, gần như chắc chắn rằng những vấn đề mà họ đã tránh né không để lộ ra sẽ cuối cùng bùng phát khi chia tay.
何が引き金だったのか、何が致命的だったのか、何が決定打なのか、そうした直近の出来事にどうしても注意がいくが、それは関係の終焉という究極の真実の瞬間に思えるが、本当の真実は別のところにあるのだ。
Dù chúng ta thường chú ý đến những sự kiện gần đây như điều gì đã châm ngòi, điều gì là chí mạng, điều gì là đòn quyết định, và những điều đó dường như là khoảnh khắc chân lý tối thượng của sự kết thúc mối quan hệ, nhưng sự thật thực sự lại nằm ở nơi khác.
関係が静かに膠着していた数年、数ヶ月の粛然たる年月…関係が全く発展していなかったのに「私たちは大丈夫」だとカップルが自分に言い聞かせていた時期だ。
本能のようなものが「これは違う」と告げていたのに「より良い感情」という名のものの実態は「留まる方が安全であるかもしれない」という認識だった年月だ。
Dù bản năng mách bảo rằng “điều này không đúng”, nhưng thực chất của cái gọi là “cảm xúc tốt đẹp hơn” lại là nhận thức rằng “có lẽ ở lại sẽ an toàn hơn” trong suốt những năm tháng đó.
人が満たされない関係に無理に留まるのは理性的でないからではない。
Cũng không phải vì họ không thể suy luận, hay thiếu khả năng phân tích, trí tuệ.
推論できないからでも分析力や知性が足りないせいでもない。
Việc con người cố gắng ở lại trong một mối quan hệ không thỏa mãn không phải vì họ thiếu lý trí.
ただ、「普通の」人間だから人がもう伸び代も新しさも無い場所や状態にしがみつきたくなるのはなぜなのか、そこに愛着や恐れといったものがどんな本質的役割を果たすのか、アイデンティティがそこにどう関わっており、現状維持の代償と折り合いをつけるためのストーリーをどんな風に自分に物語っているのか…多かれ少なかれ誰もが経験することをいったいどう解釈して乗り越えていくべきなのか。
Chỉ đơn giản là, vì là “con người bình thường”, nên tại sao chúng ta lại muốn bám víu vào những nơi, những trạng thái không còn gì mới mẻ hay phát triển, vai trò thực sự của sự gắn bó hay nỗi sợ hãi là gì, bản sắc cá nhân liên quan như thế nào, và chúng ta đã tự kể cho mình nghe câu chuyện gì để chấp nhận cái giá của việc duy trì hiện trạng... Làm thế nào để giải thích và vượt qua những điều mà ai cũng ít nhiều từng trải qua này?
研究で裏付けられた「人が必要以上に長く恋愛関係にとどまろうとする心理的真理」を以下の三つから考えたい。
Tôi muốn xem xét “sự thật tâm lý được chứng minh qua nghiên cứu về lý do con người cố gắng duy trì mối quan hệ tình cảm lâu hơn mức cần thiết” từ ba khía cạnh sau đây.